MNTT – chương 105

Chương 105

Đến trước cửa phòng riêng của nhà hàng mà Hà Chinh đã đặt trước, nhân viên phục vụ giúp họ mở cửa, Hạ Tinh Trình đứng phía sau Dương Du Minh, nhìn qua vai Dương Du Minh thấy trong phòng tràn ngập khói thuốc giống như một cái động của yêu quái, chỉ có một mình Hà Chinh đang ngồi ở bên trong hút thuốc.

Dương Du Minh đi vào trước, Hà Chinh ngẩng đầu lên nhìn tưởng chỉ có một mình anh tới nên cũng không thèm đứng dậy, chỉ giơ tay lên chào: “Đến rồi đấy hả?”

“Đến rồi.” Dương Du Minh đáp lại, đi vào bên trong phòng riêng, phía sau mới lộ ra mặt của Hạ Tinh Trình.

Hạ Tinh Trình rất lễ phép gọi một tiếng: “Đạo diễn Hà.”

Hà Chinh hơi sửng sốt: “Tinh Trình cũng cùng tới à?” Lúc này ông mới đứng lên, chào hỏi cùng Hạ Tinh Trình rồi nói: “Mau lại đây ngồi đi.”

Đây là một phòng riêng nhỏ, ở giữa đặt một cái bàn có thể ngồi được sáu người, thế nhưng trên bàn đặt bốn bộ bát đũa.

Hà Chinh kêu bọn họ tùy tiện tìm chỗ ngồi xuống đi, còn nói có một người bạn nữa hiện tại đang bị kẹt trên đường, chắc phải tầm nửa tiếng nữa mới tới được.

Nhân viên phục vụ giúp bọn họ thêm trà rót nước rồi nhẹ nhàng lui ra ngoài.

Điếu thuốc trong tay Hà Chinh đã hút gần hết, anh ta dí phần còn lại vào trong gạt tàn thuốc, hỏi: “Tình cờ gặp nhau ở cửa à?”

Hạ Tinh Trình liếc mắt nhìn Dương Du Minh.

Mang theo nụ cười trên mặt, giọng điệu của Dương Du Minh rất bình thản trả lời: “Chúng tôi tới cùng nhau.”

Lời này thực ra cũng không có gì, thế nhưng sau khi anh vừa nói xong, Hạ Tinh Trình theo bản năng không dám liếc nhìn sắc mặt của Hà Chinh, chỉ cúi đầu dùng tay nghịch nghịch đũa gỗ ở trên bàn.

Khói thuốc trong phòng mãi không tản đi hết, Hà Chinh ngồi vắt chéo chân, nhìn Hạ Tinh Trình một lúc lâu, sau đó lại nhìn qua Dương Du Minh.

Có mấy lời dù sao thì cũng phải nói cho rõ, bọn họ giấu ai thì giấu cũng không nên giấu Hà Chinh.

Dương Du Minh nói: “Bữa cơm này nên để chúng tôi mời anh mới đúng.”

Sắc mặt Hà Chinh lập tức thay đổi, tay phải của anh ta cầm lấy hộp quẹt cùng bao thuốc lá lên, sau đó lại nặng nề thả xuống, trong miệng mắng: “Mịa!”

Hạ Tinh Trình nghe Dương Du Minh nói vậy không nhịn được ngẩng đầu lên nhìn anh, khóe miệng hơi giương lên, nhưng đột nhiên nghe thấy Hà Chinh chửi bậy, bèn quay đầu lại khẩn trương nhìn anh ta.

Hà Chinh thoạt nhìn như đang tức giận, ngực của anh ta cũng theo tiếng hít thở mà chập trùng, sắc mặt cũng âm trầm lại, Hà Chinh không nhìn Hạ Tinh Trình mà nhìn chòng chọc Dương Du Minh, một lúc lâu sau, anh ta mới điều chỉnh được tâm tình, giơ tay lên vuốt mặt một cái, nói với Dương Du Minh: “Những lời tôi đã nói với cậu, cậu đến một câu cũng không nghe lọt có phải không?”

Dương Du Minh chậm rãi trả lời: “Tôi nghe lọt, nhưng tôi có thể làm gì được chứ?” Giọng điệu của anh ẩn chứa sự bất lực không còn cách nào khác.

Hạ Tinh Trình có một loại cảm giác căng thẳng giống như đang đi gặp phụ huynh, cậu nói với Hà Chinh: “Đạo diễn Hà, là em cứ quấn lấy Anh Minh, nhất định muốn ở bên anh ấy.”

Thân thể của Hà Chinh ngả ra sau dựa vào lưng ghế, ngón tay mở hộp thuốc lá móc ra một điếu, anh ta thở dài một tiếng, lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ: “Câu chuyện của Phương Tiệm Viễn và Dư Hải Dương vẫn chưa cho các cậu một bài học ư?”

Dương Du Minh nói: “Dù sao tôi cũng không phải Dư Hải Dương mà Hạ Tinh Trình cũng không phải là Phương Tiệm Viễn.”

Hà Chinh không nói gì, chỉ là anh ta tỏ ra rất phiền muộn rồi bắt đầu hút thuốc, giống như đang rơi vào trong hồi ức, ánh mắt dần dần trôi xa.

Hạ Tinh Trình thò tay túm lấy tay của Dương Du Minh, Dương Du Minh bèn trở tay nắm lại tay của cậu, ngón tay vuốt nhẹ gan bàn tay cậu, nói với Hà chinh: “Tôi biết ký ức của anh không vui vẻ gì, tôi cũng biết anh không muốn hai chúng tôi ở bên nhau, nhưng anh nên hiểu rõ mấy chữ kìm lòng không đậu rốt cục có ý nghĩa như thế nào.”

Hà Chinh liếc nhìn Dương Du Minh lắc lắc đầu: “Tôi không biết, chỉ là tôi cảm thấy có lỗi với các cậu.”

Dương Du Minh còn chưa kịp nói gì, Hạ Tinh Trình đã không nhịn được giành nói trước: “Anh không hề có lỗi gì với bọn em hết, nếu như không có anh, có lẽ cả đời em cũng không có cơ hội được ở bên anh Minh, em thật sự rất cảm ơn anh, đạo diễn Hà.”

Hà Chinh cảm thấy hoang đường mà cười một tiếng, anh ta nói: “Tinh Trình, không phải cậu hỏi tôi về kết cục thật sự của Phương Tiệm Viễn hay sao? Cậu có biết ——”

“Hà Chinh.” Vẻ mặt và giọng nói của Dương Du Minh đều trầm xuống, anh nói: “Hạ Tinh Trình không phải là Phương Tiệm Viễn, kết cục của Phương Tiệm Viễn có như thế nào chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì với em ấy, nếu lúc đó anh đã không muốn nói, thì giờ cũng đừng nói bóng nói gió làm dao động tình cảm của em ấy.”

Hà Chinh hơi ngạc nhiên nhìn Dương Du Minh: “Cậu thật lòng?”

Giọng nói Dương Du Minh hơi lạnh đi: “Tôi thật lòng.”

Ngón tay Hà Chinh mang theo khói thuốc, gảy gảy mấy cái trong gạt tàn thuốc: “Trước giờ tôi chưa từng nhìn thấy cậu bày tỏ thái độ như thế này đối với chuyện tình cảm.”

Hạ Tinh Trình cảm giác được Dương Du Minh đang nắm chặt lấy tay cậu, ngón tay cái dùng sức chầm chậm miết gan bàn tay cậu, cậu nhìn Dương Du Minh, phát hiện vẻ mặt của anh rất bình tĩnh và kiên định, sau đó cậu nghe Dương Du Minh nói: “Tôi rất nghiêm túc với tình cảm này. Tinh Trình rất tôn trọng anh, anh cũng là bạn tốt của tôi, nhưng tôi sẽ không cho phép anh khuyên bảo làm em ấy dao động, kể cả là bạn bè cũng không được phép.”

Hà Chinh nhìn chằm chằm Dương Du Minh một lúc lâu, sau đó hạ ánh mắt lắc lắc đầu, thở dài một tiếng.

Mặc dù Hạ Tinh Trình cảm thấy rất có lỗi với Hà Chinh, nhưng cậu lại đang rất vui, bèn dùng sức nắm lại bàn tay của Dương Du Minh.

Dương Du Minh xoay đầu qua nhìn cậu.

Hạ Tinh Trình nhìn Dương Du Minh cười nói: “Em đã nói rất nhiều lần rồi, em không phải Phương Tiệm Viễn, anh cũng không phải là Dư Hải Dương, nên không có cái gì có thể làm em dao động.”

Dương Du Minh nâng tay cậu lên hôn nhẹ một cái.

Lúc Hà Chinh định nói thêm gì đó thì có người gõ cửa phòng riêng, sau đó nhân viên phục vụ mở cửa phòng dẫn vị khách mời cuối cùng vào.

Người đó là một người đàn ông trẻ trông chưa đến 30 tuổi, đeo mắt kính, người hơi mập, áo T shirt đang mặc có nhiều nếp nhăn, đằng sau lưng đeo một cái balo, trước đây Hạ Tinh Trình chưa gặp cậu ta bao giờ.

Hà Chinh nhìn thấy người bước vào, bèn đứng lên chào hỏi rồi quay lại giới thiệu với Dương Du Minh và cậu: “Cậu ấy là Bối Nghị, là tác giả của tiểu thuyết huyền huyễn rất nổi tiếng.”

Dương Du Minh và Hạ Tinh Trình đứng dậy, bắt tay chào hỏi với người tên Bối Nghị kia.

Cả người Bối Nghị đều là mồ hôi, cậu ta mở miệng nói: “Xin lỗi trên đường bị kẹt xe, để mọi người chờ lâu rồi.” Lúc cậu ta nắm tay với Dương Du Minh, tâm tình có vẻ rất kích động, nói: “Dương tiên sinh, tôi là fan của anh, tôi thích anh rất nhiều năm rồi.”

Dương Du Minh mỉm cười nói: “Cảm ơn.”

Bối Nghị nắm tay anh rất lâu, nửa ngày sau mới không cam lòng buông tay ra đi tới chỗ của mình ngồi xuống.

Lòng bàn tay Dương Du Minh toàn là mồ hôi của Bối Nghị, nhưng anh không tỏ ra khó chịu chút nào, thậm chí cũng không lau tay đi.

Mặc dù khách mới đã đến, nhưng sau khi giới thiệu xong Hà Chinh lại tiếp tục rầu rĩ hút thuốc, dáng vẻ không hề muốn nói chuyện.

Bối Nghị thấy Hà Chinh không nói gì, bèn chủ động mở miệng: “Đạo diễn Hà, anh đã nói với Dương tiên sinh về sách của em chưa?”

Hà Chinh lúc này mới lên tiếng: “Ban nãy vẫn chưa kịp nói.” Anh ta miễn cưỡng lên tinh thần, nói với Dương Du Minh: “Thời gian trước tôi có đọc qua một quyển tiểu thuyết của Bối Nghị, tên là 《Cạm Bẫy Thỏa Đáng》, cảm thấy rất thú vị, nên tìm gặp Bối Nghị trò chuyện rất lâu, có ý muốn chuyển thể thành phim.”

Dương Du Minh im lặng nghe Hà Chinh nói.

Hà Chinh nói tiếp: “Bối Nghị rất thích cậu, lúc nghe tôi nói muốn chuyển thể tiểu thuyết của cậu ấy, bèn hỏi xem có thể mời cậu đóng nam chính hay không. Tôi nói với cậu ấy, cái này phải hỏi ý kiến của cậu chứ tôi không quyết được.”

Dương Du Minh nhìn về phía Bối Nghị, lịch sự nói: “Xin lỗi tôi chưa đọc tác phẩm của Bối tiên sinh, nếu như có thể, có lẽ tôi cần phải đọc qua tiểu thuyết mới có thể đưa ra câu trả lời chắc chắn.”

Bối Nghị liền nói: “Không gấp, không gấp, chỉ hy vọng Dương tiên sinh có thể xem qua, cho dù không nhận lời cũng không sao, tôi chỉ muốn có cơ hội để tặng anh một cuốn sách mà thôi.” Nói xong, cậu ta lấy từ trong balo của mình ra hai cuốn sách mới, trước tiên dùng hai tay đem một quyển sách đưa cho Dương Du Minh.

Dương Du Minh vội vàng đứng dậy, đồng thời dùng hai tay nhận lấy, anh nói: “Không biết tôi có vinh hạnh xin Bối tiên sinh ký cho tôi một chữ trên cuốn sách không?”

Vẻ mặt Bối Nghị thụ sủng nhược kinh: “Đương nhiên là có thể rồi, anh chờ tôi một chút.” Cậu ta đem cuốn sách còn lại tặng cho Hạ Tinh Trình, cũng khách khí mỉm cười với cậu, sau đó vội vàng lôi ra một cây bút, ký lên cuốn sách kia của Dương Du Minh.

Hạ Tinh Trình hơi do dự, rồi cũng mở bìa sách ra, xin Bối Nghị ký cho một chữ.

Lúc ký tên, Bối Nghị nói với Hạ Tinh Trình: “Tôi từng xem một bộ phim truyền hình của cậu, tên là《Người yêu bí mật》.”

Đó là một bộ phim thần tượng mà Hạ Tinh Trình quay vào năm thứ 2 sau khi ra mắt. Năm đó bộ phim này rất nổi tiếng, thế nhưng diễn xuất thật sự rất tệ, khi đó Hạ Tinh Trình còn rất ngây ngô, cả bộ phim nữ chính thì diễn quá lố, nam chính thì diễn đơ, gộp chung lại với nhau đúng là thảm họa.

Bối Nghị lại nói tiếp: “Tôi rất thích Tuyên Văn Dao, mọi bộ phim cô ấy đóng tôi đều theo dõi.”

Tuyên Văn Dao là nữ chính của 《Người Yêu Bí Mật》.

Hạ Tinh Trình bèn trả lời: “Sở thích của Bối tiên sinh thật sự rất phổ biến.” Trong lòng cậu bổ sung thêm một câu “Trình độ thẩm mỹ cũng chênh lệch rất ghê” nhưng không nói ra khỏi miệng.

Bối Nghị không hề hay biết, cười hì hì ký tên cho bọn họ, sau đó cầm vở xin chữ ký của Dương Du Minh rồi mới hài lòng ngồi xuống ghế.

Hà Chinh hút hết một điếu thuốc lại châm một điếu mới.

Hạ Tinh Trình có hơi lo lắng bèn nói với anh ta rằng: “Đạo diễn Hà anh đừng hút nữa.”

Cuối cùng Hà Chinh đem điếu thuốc trong tay tạm thời để xuống, anh ta nói: “Hôm nay tôi mời các cậu ăn cơm, ngoại trừ cùng các cậu chúc mừng 《Tiệm Viễn》 đoạt giải, chính là muốn nói chuyện về tiểu thuyết của Bối Nghị với các cậu. Trong truyện có hai nam chính, một người trong đó Bối Nghị rất hy vọng Dương Du Minh có thể nhận lời, một người còn lại, lúc đầu tôi nghĩ Tinh Trình rất phù hợp, giờ tôi cảm thấy mình cần suy nghĩ thêm một chút.”

Bối Nghị ngồi ở bên cạnh không nói gì, hiển nhiên là cậu ta chỉ thích Dương Du Minh, đối với việc Hạ Tinh Trình có diễn nhân vật trong tác phẩm của mình hay không, cậu ta cũng chẳng để ý.

Hạ Tinh Trình cũng im lặng, không biết nên nói cái gì cho phải, dù sao đến sách cậu cũng chưa đọc nữa.

Dương Du Minh nói: “Tác phẩm của anh thì do anh quyết định, nhưng tôi hy vọng tiêu chuẩn phán đoán của anh chỉ nên là em ấy phù hợp hay không phù hợp với nhân vật, chứ không liên quan gì đến tình cảm riêng tư.”

Ăn xong trên đường quay về, Hạ Tinh Trình và Dương Du Minh đều không nói lời nào.

Mặc dù thái độ của Hà Chinh sẽ không ảnh hưởng đến tình cảm của bọn họ, thế nhưng bạn bè không coi trọng cũng không chúc phúc, vẫn sẽ có chút ảnh hưởng đến tâm trạng.

Về đến cửa, Hạ Tinh Trình bấm mật mã, sau đó mở cửa để Dương Du Minh vào nhà trước, cậu đi theo phía sau Dương Du Minh, giơ tay đóng cửa, xoay người từ phía sau ôm lấy Dương Du Minh, cậu muốn làm như vậy từ rất lâu rồi.

Dương Du Minh đặt hai cuốn sách mới lên tủ đựng giày, phủ tay lên tay của Hạ Tinh trình hỏi: “Sao vậy? ”

Hạ Tinh Trình nói: “Tâm trạng hơi khó chịu. ”

Dương Du Minh tách tay cậu để cậu buông anh ra, xoay người lại ôm Hạ Tinh Trình đặt cậu tựa trên cánh cửa, hai tay đỡ đùi của cậu, ngẩng đầu lên hôn cậu sau đó hỏi: “Thoải mái hơn chút nào chưa?”

Hạ Tinh Trình ôm cổ anh nói: “Có thể thô bạo thêm chút nữa.”

Dương Du Minh mỉm cười, ôm cậu đi về phòng ngủ, Hạ Tinh Trình sợ mình sẽ bị ngã, nên dùng hai chân kẹp chặt lấy eo của Dương Du Minh. Lúc vào đến phòng ngủ, Dương Du Minh bèn ném Hạ Tinh Trình lên giường.

Đúng nghĩa là ném, người Hạ Tinh Trình hơi nảy lên trên đệm giường, đầu óc choáng váng vừa định bò dậy, Dương Du Minh đã rút thắt lưng bên hông bắt lấy tay của cậu tỏ vẻ muốn trói lại.

Hạ Tinh Trình bị hoảng, trong phòng còn chưa bật đèn, dựa vào ánh đèn bên ngoài chiếu vào, cậu hơi hoảng sợ gọi: “Anh Minh?”

Dương Du Minh dừng động tác: “Không phải em muốn thô bạo thêm một chút hả?”

Hạ Tinh Trình nghe anh hỏi như vậy khẽ thở ra một hơi: “Em cứ tưởng anh giận, vậy không sao rồi, tới đây đi.” Cậu cố gắng ngẩng đầu lên, phối hợp giơ hai tay lên cao.

Thế nhưng Dương Du Minh lại không tiếp tục động tác nữa, thắt lưng của anh chỉ quấn một vòng trên cổ tay Hạ Tinh Trình chứ không buộc chặt, anh buông tay ra vùi mặt ở trước ngực Hạ Tinh Trình.

“Anh Minh?” Hạ Tinh Trình muốn cúi đầu nhìn anh nhưng chỉ có thể nhìn thấy đỉnh đầu của anh.

Hơi thở của Dương Du Minh xuyên thấu qua lớp vải mỏng manh truyền nhiệt độ đến ngực Hạ Tinh Trình, anh nói: “Phim của Hà Chinh anh không diễn nữa.”

Hạ Tinh Trình khó hiểu hỏi: “Sao lại không diễn?”

Dương Du Minh không trả lời, anh chỉ ngẩng đầu lên bắt đầu hôn dọc theo ngực của Hạ Tinh Trình lên đến bên môi, nụ hôn dịu dàng rơi xuống cổ, xuống vành tai của cậu, cuối cùng anh thở hổn hển ghé vào bên tai cậu nhẹ giọng nói: “Anh yêu em, em phải tin anh, Tinh Trình.”

 

 

 

 

 

 

5 thoughts on “MNTT – chương 105

  1. trước đây Hạ Tinh Trình chưa nhìn gặp cậu ta bao giờ. —> chưa nhìn thấy cậu ta bao giờ/ chưa gặp cậu ta bao giờ

    nam chính thì thì diễn đơ —> nam chính thì diễn đơ

    Bối nghị lại nói tiếp —> Nghị

    Hạ Tinh có hơi lo lắng bèn nói với anh ta rằng —> Hạ Tinh Trình

    An xong trên đường quay về —> Ăn xong

    anh chỉ ngẩng đầu lên bắt đầu hôn dọc theo ngực của Hạ Tinh Trinh lên đến bên môi —> Trình
    ————————
    Sự ủng hộ của bạn bè cũng rất quan trọng trong một mối quan hệ 👍

    Liked by 1 person

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s